Con gái đi lấy chồng

Con gái muốn lấy chồng cuối năm. Sinh nhật con, bạn bè đông vui ầm ĩ và bố mẹ lặng lẽ rút vào phòng riêng như mọi năm. Chỉ có một điều mà con gái đã không biết: bố mẹ và em trai ngồi nghĩ tới cảnh sắp tới con gái đi lấy chồng, nhà bốn người - 25 năm luôn như thế - sẽ chỉ còn ba... và khóc.

Con gái muốn đi lấy chồng, bố không cấm đoán nhưng khuyên rất nhiều để thêm một thời gian nữa, con có thêm thời gian vui chơi, học hành, làm việc... trước khi vướng bận chuyện gia đình. Thật tâm, bố mẹ muốn được thấy con ở trong nhà mình thêm vài năm nữa. Con hãy còn bé lắm, mới 25 tuổi thôi và con sẽ ra sao khi xa vòng tay bố mẹ.

Con gái đi lấy chồng, bố mẹ bạc mặt đi vì lo lắng. Bố mẹ tính toán chi li từng việc nhỏ nhặt, cái tăm, cốc nước... Mọi thứ đều phải trọn vẹn. Vì đối với con gái, đứa con đầu của bố mẹ, chuyện này thiêng liêng làm sao và bố mẹ muốn con đón nhận được một hạnh phúc trọn vẹn, niềm vui trọn vẹn khi lấy chồng.

Con gái đi lấy chồng, bố chỉ huy mọi việc tuần tự và khéo léo từ A - Z. Bố đi lên từ cán bộ phong trào, quen tổ chức các chương trình rồi, đám cưới con gái là "chương trình" quan trọng nhất của đời bố.
 
alt
 
Đám cưới ở Hà Nội, cả nhà mình thật vui và "phối hợp" với nhau thật ăn ý. Cô dâu hạnh phúc ngời ngời sánh bước cùng chú rể, đi bên bố mẹ đón nhận lời chúc phúc từ gia đình, bạn bè, khách khứa gần xa. Bao nhiêu là bài hát, bao nhiêu là nụ cười, rạng rỡ...

Ngày đón dâu về quê Hải Phòng, cô dâu đứng trong buồng chờ thủ tục xin dâu. Bố bắt đầu "Đây là con gái của tôi. Từ hôm nay, tôi xin chính thức..." và... nghẹn ngào nước mắt. Bố có thể nói rất nhiều thứ, có thể cảm ơn bao nhiêu khách khứa đến chúc mừng mà không biết mệt. Nhưng chỉ có mấy lời thôi, để trao con gái cho nhà trai, mà sao bố nghẹn ngào đến vậy.

Mẹ ngồi phòng ngoài đã giàn giụa nước mắt. Đứa con gái của mẹ, đi tối đi ngày, hay cãi nhau với em... thế là bố đã nói trao dâu cho nhà trai rồi đấy. Con đã chính thức bước ra khỏi vòng tay bao bọc của bố mẹ rồi.

Con gái không sao cầm được nước mắt khi bước chân ra khỏi nhà. Hơn một trăm cây số về Hải Phòng, trong niềm hạnh phúc bên chú rể, con gái vẫn để nước mắt nhạt nhoà khi nghĩ tới khuôn mặt bố lúc trao dâu; nghĩ tới mẹ đang lụi hụi ở lại nhà dọn dẹp bàn ghế...

Đám cưới ở quê vui lắm, họ nhà trai rộn ràng đón cô dâu và nhà gái. Mọi người buồn cười khi thấy cô dâu khóc nhè. Con gái bây giờ đi lấy chồng phải cười tươi lên chứ, bom nổ chậm được phá rồi, có gì đâu mà khóc nhỉ? Chắc là cô dâu làm bộ tí thôi.

Nhà gái chuẩn bị lên xe về Hà Nội, để cô dâu lại quê chồng. Đoạn đường làng ngăn ngắn, chú ruột kéo cháu ra dặn dò kỹ lưỡng, cháu phải ngoan, lễ phép, luôn giữ "công, dung, ngôn, hạnh". Đứa bạn thân lau nước mắt cho bạn, dặn đi dặn lại là cấm không được khóc nữa nhé. Bố cũng dặn dò từng việc, buổi sáng con dậy sớm đun cho bố chồng ấm nước pha trà, nhanh nhẹn nấu bữa cơm sáng cùng mẹ chồng, cùng em chồng... và mấy hôm nữa lên thì cả 2 vợ chồng cứ về nhà mình luôn, bố mẹ đợi.

Em trai, trước đó cứ toe toét cười, lại gần và bảo chị: nào, ôm chị cái nào và đột nhiên oà khóc nức nở. Hai chị em ở nhà hay cãi nhau lắm, cứ chí choé suốt. Nhưng khi chị vui hay buồn, cũng như khi em có điều gì tâm sự, cả đêm hai chị em lại rầm rì, to nhỏ... Giờ chị đã đi lấy chồng rồi.

Bố thấy hai con, cũng không sao cầm được nước mắt. Ba bố con ôm chặt nhau, thời gian tưởng như ngừng cả lại.

Thật ra con ở với bố mẹ chồng có hơn hai ngày rồi lại lên Hà Nội. Thật ra lấy chồng đã hơn một năm rồi mà con vẫn luôn "ăn hại" bố mẹ. Quần áo gửi máy giặt bố mẹ. Cơm nước ăn trực mấy bữa một tuần. Việc to việc nhỏ vẫn luôn là bố mẹ lo lắng...

Nhưng ngày con đi lấy chồng, sẽ luôn là ngày con ghi nhớ sâu trong trái tim mình. Những giọt nước mắt, những nụ cười... tất cả đều thể hiện tình thương yêu to lớn mà con nhận được từ bố mẹ.

Để con luôn vững bước trên đường đời!
Theo Vietbao

Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Tìm Kiếm

Đơn vị tài trợ

Facebook Fan

Link liên kết