Lỗi
  • RSF_WARNING_HELPER_MISSING

Suýt mất gia đình vì 'say nắng'

Trong mắt tôi, bạn không chỉ đơn thuần là một người bạn, gần như tình cảm tôi dành cho bạn đã vượt quá phạm vi cho phép? Tôi đã cố nén chiếc lò xo kia để hắn nằm yên trong ngăn tủ, mà nó cứ muốn bung ra trong bất cứ lúc nào có thể.

Chúng mình chỉ là hai người bạn thân với nhau...

Suốt một thời gian dài tôi và bạn đã chia sẻ thật nhiều thứ xung quanh cuộc sống của cả hai. Về vợ của bạn, về chồng của tôi và về những đứa con trong hai mái ấm gia đình của chúng ta.

Chúng mình đã không vi phạm lằn ranh mong manh của tình cảm lứa đôi, bởi trong mắt bạn tôi chỉ là một người bạn tốt. Bạn rất hạnh phúc khi có tôi “bên cạnh”, đã nhiều lần bạn cho tôi thấy điều đó. Cho dù không phải chúng ta sống trong cùng một thành phố, là ở hai nơi rất xa nhau, nhưng không vì thế mà tôi và bạn có bất cứ khoảng cách nào, rất thân thiết. Nhờ có công nghệ internet tiên tiến như bây giờ, chúng ta đã được chuyện vãn mỗi ngày, nhưng không vi phạm thuần phong mỹ tục, cũng không bị gán cho tội ngoại tình.


Trong mắt tôi, bạn không chỉ đơn thuần là một người bạn, gần như tình cảm tôi dành cho bạn đã vượt quá phạm vi cho phép? Tôi đã cố nén chiếc lò xo kia để hắn nằm yên trong ngăn tủ, mà nó cứ muốn bung ra trong bất cứ lúc nào có thể. Tôi đã đau khổ đến tột cùng khi nhận ra tình cảm đặt không đúng chỗ của mình. Có lần tôi đã đánh mất lòng tự trọng để thẳng thắn nói với bạn những điều ấy, tôi xin bạn một thời gian để tôi quên.

Lý lẽ của con tim thật vô phép tắc, khi người ta cố quên đi tức là nhớ không chịu được. Rồi, hoàn cảnh đã khiến cho chúng mình có lúc được gặp nhau, tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc cứ dâng lên trong lồng ngực của mình. Tôi càng muốn che giấu đi thì nhịp đập của tim càng loạn xạ. Bạn thừa biết điều ấy, cho nên bạn càng kiêu hãnh?

Do một sự tình cờ, tôi nhận ra bạn không phải tròn trịa và luôn trong trẻo như tôi nghĩ. Tôi quyết định xa bạn, xa tất cả mọi thứ thân thương, miễn là tôi nghĩ ra những thứ nào gợi nhớ trong tôi về con người bạn. Tôi đã bỏ cuộc! Từ đó, tôi sống bằng một trái tim khác hẳn, trái tim không còn đập theo nhịp thông thường, nó đã chai sạn trước mọi thứ, đã miễn nhiễm đến lạnh lùng. Tôi nghe nhớ bạn cồn cào nhưng tôi cai net, cai mọi giao tiếp, trừ mái ấm gia đình nhỏ của tôi và phòng làm việc tại cơ quan.


Dạo ấy, tôi “xuống cấp” trông thấy, có thể nói rằng từ bé đến giờ chưa bao giờ tôi nghe đau đớn đến như vậy.

Thế rồi, thật may là nhờ xa được bạn nên tôi mới biết được bạn thật sự là không tốt, cho dù tôi chỉ đánh giá qua những dòng entry trong blog thôi. Hình như tôi thở phào nhẹ nhõm và cảm thấy mình có may mắn. Tại sao suốt một thời gian dài có thể tự hành hạ chính mình như vậy, cái tôi đáng yêu đến thế kia mà. Tôi thật đáng trách, nhưng không quá muộn màng ở ngã rẽ sáng suốt kia….

…Nhìn chồng con ngủ say sưa, tôi đã cười thầm , suýt nữa mình đánh mất báu vật thiêng liêng - là một gia đình hạnh phúc này. Tôi nhận ra mình yêu chồng và các con biết bao nhiêu. Soi mình trong gương, tôi thấy không đáng để mình già nua và xấu đi vì những chuyện đã qua, tôi bắt đầu “tút” lại nhan sắc, sống bằng một trái tim lạc quan đầy hưng phấn. Hai tuần nay, nhiều người thân quen đã ngạc nhiên về sự thay đổi ở tôi, cho dù tôi không hề can thiệp dao kéo để làm đẹp cho mình tý nào, tôi đẹp nhờ nhịp đập đúng tần số của con tim. Tôi nghĩ, sức sống của một con người đều do quả tim định đoạt, và tôi đã không bị sai lầm khi hôm ấy quyết định rời xa bạn.

Giờ thì tôi không hận bạn, chỉ hơi buồn khi chợt nhớ về bạn thôi, điều mà tôi không muốn chút nào, đáng lẽ phải là những nụ cười động viên nhau mới đúng chứ, bạn thật là tệ - riêng với tôi!
 
Theo VnExpress

Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Tìm Kiếm

Đơn vị tài trợ

Facebook Fan

Link liên kết